Khác Các tiêu chí làm nên một công ty in ấn lớn và uy tín

Thảo luận trong 'Dịch vụ' bắt đầu bởi incaohoanggia, 11/10/18.

  1. Tỉnh/Thành:

    Tp Hồ Chí Minh
  2. Tình trạng:

    Mới 100%
  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0938306167
  5. Địa chỉ:

    81-83 Nguyễn Hữu Dật, Phường Tây Thạnh,Quận Tân Phú, TPHCM (Bản đồ)
  6. Thông tin:

    11/10/18, 5 Trả lời, 94 Đọc
  1. incaohoanggia

    incaohoanggia Member

    Tham gia:
    2/8/17
    Bài viết:
    275
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $16,558,891,879.19
    Tại TP Hồ Chí Minh thì có công ty in ấn lớn và uy tín nào? Chúng tôi không thể giúp bạn nêu tên chỉ điểm từng đơn vị in, vì mỗi một doanh nghiệp ra đời và hoạt động sẽ luôn có những điểm mạnh yếu khác nhau tùy từng thời điểm. Mặc dù vậy, cũng có những tiêu chí mà bạn nên nằm lòng để có thể đánh giá được đối tác in ấn của mình có thực sự đủ lớn, đủ uy tín trên thị trường như những gì bạn kỳ vọng hay không?

    Có kinh nghiệm lâu năm trong lĩnh vực in ấn và thiết kế:

    Việc một công ty in ấn có thâm niên 5 năm, 10 năm hoặc thậm chí hơn nữa chính là một trong những minh chứng cho thấy công ty ấy rất có uy tín trên thị trường.

    Yếu tố kinh nghiệm đảm bảo cho các ấn phẩm của bạn được xử lý một cách chuyên nghiệp nhất, tránh được một cách tối đa những sai lầm không đáng có, bới đặc thù của ngành in phụ thuộc rất nhiều vào 2 chữ “lành nghề”. Lành nghề từ khâu thiết kế, tới bình bài, xuất phim, coi bài, căn màu, gia công thành phẩm … Lành nghề và kinh nghiệm là hai yếu tố tương đương.

    Có các loại máy móc và công nghệ in ấn hiện đại:

    Thời đại kỹ thuật số kéo theo máy móc và công nghệ in ấn được đổi mới không ngừng, nhằm loại bỏ tối đa những thiếu sót mà các thế hệ trước chưa khắc phục được, và tất nhiên, mục đích cuối cùng là tạo ra những sản phẩm đẹp nhất, chất lượng nhất, trong khoảng thời gian ngắn nhất và với mức chi phí bỏ ra là thấp nhất có thể.

    Một công ty in ấn được định nghĩa là lớn mạnh, bên cạnh có một đội ngũ nhân lực hùng hậu, phân xưởng rộng lớn, tài chính vững mạnh, thì việc sở hữu các loại máy móc và công nghệ in ấn hiện đại được xem là điều bắt buộc.

    Có xưởng in chuyên nghiệp:

    Không có đơn vị in ấn nào dám tự vỗ ngực, xưng tên là lớn mạnh, là uy tín mà lại không thể có cho riêng mình một xưởng in, nơi có đầy đủ nhân lực, thợ giỏi và các loại máy móc phục vụ cho quá trình in ấn.

    Đội ngũ thợ in, thiết kế và nhân lực giỏi, nhiệt tâm:

    Như đã đề cập ở trên, yêu cầu nhân lực của ngành in có đặc thù riêng. Nếu chỉ dừng lại ở mức độ “biết làm”, người thợ in không thể tồn tại lâu trong ngành. Anh ta phải “giỏi làm”, thậm chí “làm xuất sắc”. Ngành in khắc nghiệt ở chỗ đó. Và đó cũng là lý do rất nhiều công ty in ra đời nhưng không thể trường tồn. Nhân lực luôn quyết định phần lớn tới thành bại của một doanh nghiệp, và trong ngành in ấn thì điều này lại càng đúng hơn.

    Những thợ in giàu kinh nghiệm, tài năng và có tâm huyết chính là 03 phẩm chất, không chỉ giúp bản thân người thợ in gắn bó được với nghề, mà còn giúp cho doanh nghiệp đủ khả năng để định hướng trở nên lớn mạnh, tạo dựng được tên tuổi trên thị trường.

    Công ty in ấn giá rẻ Cao Hoàng Gia với bề dày kinh nghiệm hơn 7 năm cùng hệ thống công nghệ hiện đại, đội ngũ thợ in, công nhân viên nhiệt huyết, lành nghề. Với các đối tác lớn như Ngân hàng Sacombank, Ngân hàng ACB, nhựa Rạng Đông, tập đoàn Hòa Phát.…

    Khi làm việc với công ty chúng tôi khách hàng sẽ được:

    Thiết kế sáng tạo, độc đáo và hoàn toàn miễn phí

    – In ấn nhanh chóng với xưởng in trực tiếp ngay tại Tp.HCM nên không phải mất chi phí trung gian

    – Giao hàng tận nơi và miễn phí tại Tp.HCM với đơn hàng từ 2 triệu

    – Đảm bảo hỗ trợ giá thành tốt nhất cho mọi khách hàng
  2. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,296.81
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Chúng tôi vượt hơn 100km từ TP. Kon Tum lên huyện vùng cao Đăk Glei thì trời đã xế trưa. Từ trong ngôi trường tiểu học Thị trấn Đăk Glei, tiếng đánh vần của học sinh, tiếng giảng bài của thầy cô vẫn vang vọng cả một vùng trời. Đặc biệt, nhìn từ xa những thầy cô không có tiết dạy lại hối hả lập các bếp ăn “dã chiến” dưới cầu thang hoặc hàng lang để chuẩn bị bữa trưa cho các em học sinh đồng bào xa trường.
    [​IMG]

    Tranh thủ những tiết không dạy, các giáo viên trong trường đã lập bếp ăn "dã chiến" để nấu cho các em học sinh đồng bào người Hà Lăng.
    Được biết, trong trường tiểu học thị trấn Đăk Glei có 59 em học sinh người đồng bào dân tộc thiểu số Hà Lăng (ngụ tại thôn Long Nang, thị trấn Đăk Glei, huyện Đăk Glei, Kon Tum) có nhà ở cách trường khá xa. Ngay từ sáng sớm, bố mẹ các em đã lên rẫy sớm nên các em tự đi bộ đến trường. Học xong buổi sáng, các em lại đi bộ về nhà và tự lo ăn uống để chiều đi học. Thậm chí, nhiều em ôm bụng đói đến trường nên buổi chiều không đủ sức để đi học tiếp.
    [​IMG]

    Sau tiết dạy, thầy Ninh chuẩn bị bữa ăn cho học sinh.
    Trao đổi với chúng tôi, thầy Trần Xuân Ninh - Hiệu trưởng nhà trường cho biết: “Dù giáo viên nhà trường đã thường xuyên đến nhà vận động, nhưng cứ đến tiết học buổi chiều thì khoảng 59 học sinh này đều vắng mặt. Sau thi tìm hiểu nguyên nhân, chúng tôi mới biết khoảng cách từ trường đến nhà các em từ 5-7km nên khi tan học các em đi bộ về nhà rồi tự lo ăn, uống thì sẽ không kịp đến trường. Cũng vì vậy, nhiều em sợ muộn học nên nhịn bụng đói, quanh quẩn trước trường chờ tiết học buổi chiều. Từ thực tế đó, chúng tôi đã đi đến ý tưởng áp dụng mô hình “bán trú tự túc”.
    [​IMG]
    Thầy cô mang những bát cơm đến tận bàn cho học sinh ăn trưa
    “Do kinh phí hạn hẹp, nhưng vì thương học sinh nên các giáo viên nhà trường đã kêu gọi nhau cùng đóng góp gạo, thịt, trứng, mì tôm để nuôi những học trò này vào buổi trưa mỗi ngày. Sự kêu gọi của thầy hiệu trưởng đã được các giáo viên hưởng ứng. Mỗi sáng sớm đi dạy, các giáo viên ngoài mang giáo án còn kèm theo ít thịt cá, quả trứng vịt, bó rau để trưa đến lại cùng nấu ăn cho học sinh ăn lót dạ chờ buổi chiều học...”, thầy Ninh cho biết thêm.
    [​IMG]

    Các em học sinh được thầy cô chuẩn bị chu đáo bữa trưa tại trường để chiều học tiếp.
    Điều khiến chúng tôi cảm phục về tình cảm thầy trò vùng cao đó là khi chứng kiến những bếp ăn “dã chiến” được nhà trường bố trí ngay dưới chân cầu thang hoặc hành lang trường học. Bếp ăn chỉ rộng khoảng 5m2. Bếp không có nhiều dụng cụ, chỉ có 1 bộ bàn ghế đá, 1 bếp điện để nấu thức ăn, 1 nồi cơm điện, 1 nồi lớn dùng nấu canh, vài thứ gia vị và vài chục bộ bát đũa. Dù còn nhiều thiếu thốn, nhưng bếp ăn “dã chiến” này có thể phục vụ tối đa gần 60 học sinh tiểu học ở lại ăn trưa. Đầu bếp không ai khác chính là các giáo viên nhà trường.

    Những giáo viên có tiết dạy thì vẫn đang say sưa giảng bài, các thầy cô còn lại như cô Thủy (Hiệu phó) vẫn đang hì hụi nấu ăn ngay tại chân cầu thang. Theo chúng tôi quan sát, bữa trưa hôm nay các thầy cô hôm nay đã góp được có 2kg thịt lợn và 3 bó rau cải. Khi đó, các thầy cô đã tự phân công nhau: người nấu cơm; người xào rau, kho thịt... Khi tiếng trống trường vừa vang lên, báo hiệu buổi học sáng kết thúc, các thầy cô đã bưng những phần ăn đã chuẩn bị sẵn lên lớp học cho các em ăn. Ngay lúc này, toàn bộ 59 học sinh thôn Long Nang đã trật tự xếp hàng nhận cơm, thức ăn rồi ăn một cách ngon lành.
    [​IMG]
    Gần 60 học sinh được thầy cô góp gạo để nấu cơm trưa tại trường
    Cô Thân Thị Thủy - Hiệu phó nhà trường chia sẻ: “Hôm nay, tôi và thầy Ninh xong việc sớm nên vào bếp nấu. Do chỉ có 1 bếp điện nên giáo viên phải thay phiên chế biến các món. Giữa trưa nắng nóng có hơi mệt chút nhưng thấy các em ăn ngon lành, đều đặn đến trường, giáo viên ai cũng vui. Tôi và nhiều giáo viên khác ngoài quyên góp thực phẩm, còn thường xuyên nấu vài món ngon ở nhà rồi bỏ vào cặp lồng mang lên cho các em”.

    Sau khi no cái bụng từ bữa cơm thầy cô đã nấu, em Lý A Thoại đã tự tay đưa bát đũa ra thau và tự giác dọn sạch chỗ ngồi. Em Thoại tươi cười cho biết: “Nếu em về buổi trưa, bố mẹ ở trên rẫy không ai nấu cơm cho ăn, cũng không thiết đi học nữa. Giờ đi học được ăn cơm no, còn có thịt để ăn nên em thích đến trường. Có nhiều buổi sáng, em không có gì ăn, đi bộ qua mấy con dốc mới tới được trường nên rất đói”.
    [​IMG]
    Niềm vui bữa cơm tại trường
    Sau khi lo xong cho các học sinh ăn trưa, nghỉ ngơi, thầy hiệu trưởng Trần Xuân Ninh cho biết, trường có 370 học sinh, nhưng có 59 học sinh thôn Long Nang có hoàn cảnh khó khăn, nhà ở xa trường. Việc nấu ăn trưa và cho các em học sinh thôn Long Nang ở lại ngay tại trường là cách làm tự phát, làm theo tâm vì trường không thuộc diện trường học bán trú. Bếp ăn được mở vào ngay đầu năm học 2018-2019. Từ đó đến nay, bếp ăn được duy trì đều đặn. Để duy trì được bữa ăn đầy đủ và đều đặn là nhờ sự đóng góp rất lớn của các giáo viên nhà trường. Sau này, các nhà hảo tâm và phụ huynh biết đến bếp ăn này nên cũng hỗ trợ thêm. Dù khó khăn, nhà trường cũng tiếp tục kêu gọi để duy trì bếp ăn thường xuyên cho các em.

    Ông A Phương - Phó Chủ tịch UBND huyện Đăk Glei cho biết, nhiều em học sinh của trường hoàn cảnh gia đình còn khó khăn. Phụ huynh một số em do còn đi rẫy không đón các em được, nên có bếp ăn các em được ở lại trường buổi trưa, sau đó học tiếp buổi chiều. Việc nhà trường tự xây dựng bếp ăn cho các em có hoàn cảnh khó khăn là việc làm có ý nghĩa.
  3. thamhminh525

    thamhminh525 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    31
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,092.36
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi 52 tuổi, còn vợ 49, các con đã lớn, học hành đàng hoàng. Chúng tôi có nhà cửa ổn định. Cách đây 8 năm, vợ chồng tôi cùng em vợ thành lập công ty may. Cậu em góp 60%, tôi 40% nên em làm giám đốc, vợ tôi làm quản lý xưởng, tôi làm phó. Nhưng khi vào sản xuất, mới nhận ra cách đầu tư, trình độ quản lý khập khiễng, nhiều sai lầm nên công ty làm ăn thua lỗ liên tục. Vì vậy chỉ trong 2 năm đầu, chúng tôi gần như mất trắng vốn đầu tư. Trong lúc khó khăn, quan hệ giữa cậu em và vợ chồng tôi, đặc biệt là vợ tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn. Em vợ chán nản, bỏ mặc công ty cho vợ chồng tôi tự chèo chống, tình cảm rạn nứt.

    Tôi tìm mọi cách, huy động tất cả tài sản mình và người thân có để cứu công ty. Khi cậu em bỏ đi, để lại khoản nợ hơn tỷ đồng, do em vay bên ngoại để đóng cổ phần. Bao năm qua, vợ chồng tôi phải thay em trả lãi phần vay đó. Công ty mới chỉ tạm ổn định và trả được phần nhỏ công nợ, thì đến cuối năm 2018, công ty lại rơi vào khó khăn. Đúng lúc mệt mỏi này, tôi phát hiện vợ có tư tưởng không chung thủy.

    Cách đây một tháng, vợ tôi gặp lại người yêu cũ sau 25 năm. Người đó về quê ăn Tết và tìm cách gặp vợ tôi cùng vài người bạn cũ. Tôi chẳng quan tâm vì đó là chuyện bình thường, nếu không vô tình phát hiện trong điện thoại của vợ có mấy cuộc điện thoại về đêm khuya của người đó dài đến 70-80 phút. Tôi rất thất vọng về vợ. Nói thêm rằng khi tôi đi làm ăn ở nước ngoài về, nghe mọi người ám chỉ trong thời gian tôi không có nhà, vợ có quan hệ ngoài luồng. Sau này, tôi cũng có bằng chứng nhưng từ khi tôi về, vợ chú tâm làm ăn, không có biểu hiện lạ, hơn nữa thời gian tôi đi vắng, vợ đối xử tốt với bố mẹ tôi nên đã bỏ qua.

    Tối đó, tôi quyết định hỏi vợ. Thật bực khi vợ bảo chỉ nói chuyện bình thường, tôi không phải quan tâm và không được cấm khi cô ấy chỉ nói chuyện phiếm. Vợ không xin lỗi. Tôi bảo không chấp nhận kiểu nói chuyện như vậy. Vợ còn thách tôi: Viết đơn đi. Chúng tôi cãi nhau to, gọi nhau bằng mày - tao và dùng nhiều từ ngữ gây tổn thương. Hôm sau, tôi gọi điện cho người đàn ông đó, vì không giữ được bình tĩnh nên đã xúc phạm ông ta.

    Hiện vợ chồng tôi rất căng thẳng. Vợ bỏ bê việc công ty, nói với các con và nhà nội rằng sẽ ly hôn, tôi sẽ thiệt thòi vì công ty tan rã và mất tất cả, còn cô ấy chẳng lo gì vì đã có lương chế độ. Tôi thấy buồn về cách suy nghĩ và lương tâm cô ấy. Tại sao vợ chồng sống chung 30 năm, trải qua bao vất vả, tôi đã hết lòng vun vén cho gia đình mà cô ấy nỡ như vậy. Tôi có sai trước không? Tôi đang cố thoát khó khăn mà phần nhiều do hậu quả của chị em vợ để lại, thêm phần nợ của gia đình cô ấy nữa. Vậy mà cô ấy nhẫn tâm buông xuôi, vô trách nhiệm. Thực sự sau việc này, tôi thấy mất hết niềm tin vào người vợ chung sống 30 năm.

    Các con tôi khuyên tôi chủ động làm lành với vợ, các cháu không muốn bố mẹ ly thân, gia đình phá sản. Tôi rất thương các con, nhưng trước kia tôi đã bỏ qua cho vợ nhiều lần, nếu lần này bỏ qua nữa, chắc chắn sẽ còn lần sau. Vì vậy tôi cần một lời xin lỗi và lời hứa từ đáy lòng vợ. Điều đó hơi khó vì cô ấy ngang bướng, cố chấp và bảo thủ. Tôi phải làm sao nếu vợ nhất quyết không nhận lỗi về mình? Xin chuyên gia tư vấn và các bạn một lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
  4. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,296.81
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi 52 tuổi, còn vợ 49, các con đã lớn, học hành đàng hoàng. Chúng tôi có nhà cửa ổn định. Cách đây 8 năm, vợ chồng tôi cùng em vợ thành lập công ty may. Cậu em góp 60%, tôi 40% nên em làm giám đốc, vợ tôi làm quản lý xưởng, tôi làm phó. Nhưng khi vào sản xuất, mới nhận ra cách đầu tư, trình độ quản lý khập khiễng, nhiều sai lầm nên công ty làm ăn thua lỗ liên tục. Vì vậy chỉ trong 2 năm đầu, chúng tôi gần như mất trắng vốn đầu tư. Trong lúc khó khăn, quan hệ giữa cậu em và vợ chồng tôi, đặc biệt là vợ tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn. Em vợ chán nản, bỏ mặc công ty cho vợ chồng tôi tự chèo chống, tình cảm rạn nứt.

    Tôi tìm mọi cách, huy động tất cả tài sản mình và người thân có để cứu công ty. Khi cậu em bỏ đi, để lại khoản nợ hơn tỷ đồng, do em vay bên ngoại để đóng cổ phần. Bao năm qua, vợ chồng tôi phải thay em trả lãi phần vay đó. Công ty mới chỉ tạm ổn định và trả được phần nhỏ công nợ, thì đến cuối năm 2018, công ty lại rơi vào khó khăn. Đúng lúc mệt mỏi này, tôi phát hiện vợ có tư tưởng không chung thủy.

    Cách đây một tháng, vợ tôi gặp lại người yêu cũ sau 25 năm. Người đó về quê ăn Tết và tìm cách gặp vợ tôi cùng vài người bạn cũ. Tôi chẳng quan tâm vì đó là chuyện bình thường, nếu không vô tình phát hiện trong điện thoại của vợ có mấy cuộc điện thoại về đêm khuya của người đó dài đến 70-80 phút. Tôi rất thất vọng về vợ. Nói thêm rằng khi tôi đi làm ăn ở nước ngoài về, nghe mọi người ám chỉ trong thời gian tôi không có nhà, vợ có quan hệ ngoài luồng. Sau này, tôi cũng có bằng chứng nhưng từ khi tôi về, vợ chú tâm làm ăn, không có biểu hiện lạ, hơn nữa thời gian tôi đi vắng, vợ đối xử tốt với bố mẹ tôi nên đã bỏ qua.

    Tối đó, tôi quyết định hỏi vợ. Thật bực khi vợ bảo chỉ nói chuyện bình thường, tôi không phải quan tâm và không được cấm khi cô ấy chỉ nói chuyện phiếm. Vợ không xin lỗi. Tôi bảo không chấp nhận kiểu nói chuyện như vậy. Vợ còn thách tôi: Viết đơn đi. Chúng tôi cãi nhau to, gọi nhau bằng mày - tao và dùng nhiều từ ngữ gây tổn thương. Hôm sau, tôi gọi điện cho người đàn ông đó, vì không giữ được bình tĩnh nên đã xúc phạm ông ta.

    Hiện vợ chồng tôi rất căng thẳng. Vợ bỏ bê việc công ty, nói với các con và nhà nội rằng sẽ ly hôn, tôi sẽ thiệt thòi vì công ty tan rã và mất tất cả, còn cô ấy chẳng lo gì vì đã có lương chế độ. Tôi thấy buồn về cách suy nghĩ và lương tâm cô ấy. Tại sao vợ chồng sống chung 30 năm, trải qua bao vất vả, tôi đã hết lòng vun vén cho gia đình mà cô ấy nỡ như vậy. Tôi có sai trước không? Tôi đang cố thoát khó khăn mà phần nhiều do hậu quả của chị em vợ để lại, thêm phần nợ của gia đình cô ấy nữa. Vậy mà cô ấy nhẫn tâm buông xuôi, vô trách nhiệm. Thực sự sau việc này, tôi thấy mất hết niềm tin vào người vợ chung sống 30 năm.

    Các con tôi khuyên tôi chủ động làm lành với vợ, các cháu không muốn bố mẹ ly thân, gia đình phá sản. Tôi rất thương các con, nhưng trước kia tôi đã bỏ qua cho vợ nhiều lần, nếu lần này bỏ qua nữa, chắc chắn sẽ còn lần sau. Vì vậy tôi cần một lời xin lỗi và lời hứa từ đáy lòng vợ. Điều đó hơi khó vì cô ấy ngang bướng, cố chấp và bảo thủ. Tôi phải làm sao nếu vợ nhất quyết không nhận lỗi về mình? Xin chuyên gia tư vấn và các bạn một lời khuyên. Chân thành cảm ơn.
  5. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    33
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,296.81
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tình cờ nghe người dân rỉ tai, có một người đàn ông tuổi đã cao nhưng vẫn cương quyết ở chốn bạt ngàn cỏ cây. Hỏi ra mới biết, “người rừng” ấy có tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hùng (89 tuổi, với 2 biệt danh là bảy Mạnh, người rừng). Trước sự tò mò, muốn tận mắt chứng kiến cảnh sống “khác người” của “người rừng”, thôi thúc chúng tôi tìm tòi để được diện kiến ông.

    Sau khi hỏi đường và đến được trung tâm phường Chánh Phú Hòa, TX. Bến Cát (Bình Dương), người viết tiếp tục lân la dò hỏi về “người rừng” và được người dân địa phương tận tình chỉ dẫn. Đúng như lời người hướng dẫn, con đường dẫn vào nơi ông Hùng sinh sống thật hiểm trở, gian nan cách trung tâm phường khoảng 30km. Liên tiếp nhưng đường mòn nhỏ, khó đi dẫn chúng tôi vào sâu trong rừng, vượt qua nhiều lô cao su.
    [​IMG]
    Ông Hùng ăn hoa quả để sinh tồn trong rừng sâu
    Đến một nơi giống vực thảm của núi rừng cũng là chốn “người rừng” ở. Trong lúc đang loay hoay vun thêm đất cho cây tự trồng, khi thấy chúng tôi bước đến, “người rừng” tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi: các chú đi đâu thế, sao đi được vào chỗ này?

    Cụ ông tuổi xấp xỉ 90 tiếp chúng tôi trong tâm thế dè chừng, không muốn nói gì. Người viết buộc phải tìm hiểu ông thông qua người thân của ông. Được biết, ông Hùng đã tìm đến nơi hoang vu này để sống đến nay hơn 40 năm. Trong thời kỳ chiến tranh còn khóc liệt, ông Hùng đã lấy vợ nhưng không được cưới hỏi như bây giờ. Sau đó, vợ chồng ông Hùng có với nhau 3 người con.

    Đột nhiên, ông Hùng tỏ ra bất an, không muốn tiếp xúc nơi đông người. Ông Hùng nói, muốn đi đâu đó thật yên tĩnh nếu không sẽ chết. Sau đó, ông Hùng bỗng dưng mất tích, chẳng ai tìm thấy. Sau một thời gian tìm, mọi người phát hiện ông trong rừng. Ông uống nước dừa và ăn rau quả để sinh tồn. Gia đình và chính quyền vận động nhưng ông Hùng vẫn quyết tâm không rời bỏ rừng.
    [​IMG]
    Ông Hùng tự kiếm cây làm lều ở, sau đó người thân mang tôn vào lợp vì mưa dột
    Thoạt quan sát khu vực ông Hùng sống, người viết phần nào hiểu được vì sao ông không muốn về với gia đình. Bao quanh căn chòi lá tự dựng là cây cối do chính tay ông tự trồng, chăm sóc. Mọi vật dụng thường ngày đều tự ông tạo ra. Thế nên, lối sống “nguyên thủy” những năm qua khó để ông Hùng quen và chấp nhận cảnh ồn ào nơi đông người.

    “Người rừng” ăn gì hàng chục năm qua

    Trước thắc mắc là vì sao, ông Hùng có vợ con nhưng họ lại rất ít vào thăm và không cử người ở cùng ông, chúng tôi được giải thích, rằng ông chỉ muốn ở một mình. Cụ ông gần như không muốn tiếp xúc với con người. Do đó, thức ăn thường ngày của ông Hùng là hoa quả. Khát nước, ông có dừa uống, đói bụng ông có mít, có rau. Ông Hùng không ăn cơm nhưng ai vào cho mì gói thì ông nhận.
    [​IMG]
    Chân dung "người rừng"
    Tạm biệt “người rừng” chúng tôi lại tiếp tục dò hỏi đường để tìm gặp gia đình người đàn ông đặc biệt này. Lại tiếp tục hành trình gian nan đi ra đường chính dẫn về phường Chánh Phú Hòa. Từ trung tâm phường, đi tiếp khoảng 10km nữa là tới ngôi nhà nơi vợ con ông Hùng đang sinh sống. Xác định đúng ngôi nhà đang muốn tìm và thấy một cụ bà thân hình nhỏ thó ngồi nhìn ra cửa, chúng tôi liền đi vào xin được gặp bà.

    Biết người viết hỏi về cụ ông “người rừng”, cụ bà nở nụ cười thân thiện và cho biết bà tên là Phạm Thị Thơ (79 tuổi), vợ của ông Nguyễn Văn Hùng. Nói về lý do chồng bỏ vợ con vào rừng sống, bà Thơ chia sẻ: “Hết chiến tranh, chồng tôi nói mẹ con ở lại cùng ông bà ngoại để đi vào sâu trong rừng khai hoang, trồng cây sinh sống. Ông nói, lúc nào kiếm được nơi trú ổn định sẽ về đưa vợ con vào ở. Tuy nhiên, sau đó cuộc sống bên ngoài ổn định hơn, tôi động viên ông trở về nhà thì ông cương quyết không về. Cứ thế, tôi không vào, ông không ra dẫn đến cảnh sống xa cách vợ chồng từ đó đến nay”.

    Bà Thơ cũng cho biết, Tết Nguyên đán hàng năm gia đình đều phải khó khăn để đi vào rừng thăm ông Hùng và ăn tết cùng ông. Để vào được nơi ở của ông Hùng rất khó khăn, thế nhưng “người rừng” lại không cho người thân ở lại lâu vì ông không thích sự ồn ào. Với ông Hùng chuyện ăn uống thật giản đơn, không quan tâm, chỉ khi đói thì kiếm cái lót dạ.

    “Trước giờ, ông ấy chẳng có bệnh tật gì. Ông không muốn ai vào thăm nên cứ ở một mình như thế. Chắc có lẽ khí trời mát mẻ, ăn nhiều rau quả nên ông vẫn khỏe dù tuổi đã cao. Ông đã từng được con đến đưa về nhà nhưng ở chưa được 1 giờ đồng hồ là đòi về rừng. Người dân nơi đây gọi ông là "người rừng"”, vợ ông Hùng nói.
  6. hoangluyen024

    hoangluyen024 New Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $940.01
    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Trả lời phóng viên Dân Việt ngày 3.4, ông Trịnh Trung Hòa chia sẻ, chỉ trong vài ngày mà có đến 3 vụ nam thanh niên giết bạn gái rồi tự sát quả là đáng chua xót. Tuy nhiên đây không phải là câu chuyện mới, trước đó đã có không ít vụ “yêu không được thì giết” rất đáng buồn. Điều này cũng cho thấy, kỹ năng yêu đương của thanh niên Việt đang có vấn đề.

    Ông Hòa cũng chia sẻ thêm, các vụ án tình ái thường xảy ra ở 2 giai đoạn: tỏ tình và chia tay, đặc biệt là thời điểm chia tay. Do đó, thanh niên cần phải được hướng dẫn về kỹ năng yêu để tỏ tình thành công và chia tay suôn sẻ. Hiện nay, thanh niên yêu đương từ năm 17-18 tuổi, tuổi trung bình quan hệ tình dục lần đầu theo nghiên cứu cũng là hơn 19 tuổi, nhưng tuổi kết hôn trung bình tận 26-27 tuổi.

    Như vậy, mỗi bạn trẻ thường có trên dưới 10 năm để tự do yêu đương. Rất ít người trong khoảng 10 năm như vậy chỉ yêu một người và kết hôn được với người đó. Tuy nhiên, vẫn không ít bạn trẻ khi bước vào tình yêu lại nghĩ rằng, bạn trai (gái) đã yêu mình là thuộc về mình, không được thay đổi, nếu yêu người khác là phản bội, là phải trả giá. Cũng không thể ép buộc người khác yêu mình bằng dọa dẫm, bạo lực.

    “Do đó, thanh niên thời nay cần được dạy dỗ kỹ năng yêu đương để tỏ tình thành công và chia tay suôn sẻ, tránh làm tổn thương mình và người mình đã từng yêu” - ông Hòa nói.

    “Ngoài ra, qua tìm hiểu một số vụ giết người yêu rồi tự sát, tôi thấy điểm chung chính là quá trình chia tay quá cẩu thả, sơ sài khiến một bên bị sốc, không chấp nhận được, dẫn đến hành vi bùng phát bạo lực, sau đó lại hối hận bằng cách tự sát. Quá trình chinh phục, cưa cẩm, đầu tư cho tình yêu kể cả tình cảm, thời gian, tiền bạc, công sức có khi mất hàng năm trời, hoặc yêu nhau vài năm trời, đến lúc chia tay “cái xoẹt” rất phũ phàng như “không hợp”, “hết yêu”, có khi chỉ bằng một tin nhắn thì dễ gây tổn thương cho đối phương” - ông Hòa phân tích.

    Ngoài ra, không ít người để đối phương dễ dàng buông tay còn dùng không ít lời lẽ tàn nhẫn, khinh bỉ hạ thấp người mình đã từng yêu mà không biết điều đó dễ chọc giận đối phương. “Chinh phục mất cả năm thì chia tay cũng phải cả tháng chứ. Hơn nữa, còn phải dùng thái độ tôn trọng đối phương, thuyết phục để đối phương hiểu chia tay nhau là do không phù hợp, do tình cảm đã thay đổi, chứ không phải do anh ta (cô ta) kém cỏi… Chia tay cũng cần có văn hóa và cần một khoảng thời gian "thương lượng" để nửa kia không bị sốc” - ông Hòa nói thêm.

    Theo ông Hòa, xã hội Việt Nam đang thay đổi quá nhanh. Từ cái thời trai gái ngồi với nhau ven đường đã bị công an bắt đến thời tự do đưa nhau vào nhà nghỉ. Từ lúc cha mẹ cấm đoán yêu đương sớm, dạy con khư khư giữ trinh tiết đến nay chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Tuy nhiên, văn hóa nền về yêu đương, ứng xử trong cuộc sống lại vẫn cũ kỹ, không được giáo dục, hướng dẫn. Do đó, yêu vội, yêu nhanh, sống gấp nhưng khi xảy ra chuyện bạn trẻ lại thiếu kiến thức, yếu kỹ năng ứng xử, dễ dẫn đến các suy nghĩ tiêu cực hoặc bột phát những hành vi gây tổn thương cho mình và người yêu.

    “Các vụ án cho thấy, bạn trẻ ngày nay đang yêu kiểu thế kỷ 21 mà lại ghen tuông, chia tay như thời trung cổ” - ông Hòa chua xót.

    Để có được các kỹ năng mềm, theo ông Hòa, trách nhiệm thuộc về xã hội, nhà trường, gia đình mà bố mẹ đóng vai trò quan trọng. “Đừng chỉ hô hào con học tốt, học giỏi, biết kiếm tiền nhiều mà hãy dạy con kỹ năng yêu đương, từ cách tỏ tình, nuôi dưỡng tình yêu, cư xử trân trọng bạn gái và nếu như hết yêu hãy chia tay lịch sự, nếu không yêu hãy từ chối chân thành…”, ông Hòa khuyến cáo.


    Ngày 1.4, Công an huyện Thủy Nguyên (Hải Phòng) đã xác nhận một vụ nam thanh niên dùng dao đâm bạn gái, sau đó tự đâm mình và uống thuốc diệt cỏ để tự tử. Nạn nhân được xác định là Đinh Thị Thu H (SN 1996), quê quán xã Thủy Triều, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng đã tử vong. Còn hung thủ là Chu Văn H (SN 1991, quê quán tại xã Lập Lễ, Huyện Thủy Nguyên, được người dân đưa đi cấp cứu. Xác định nguyên nhân ban đầu là mâu thuẫn tình cảm.

    Lực lượng chức năng có mặt tại vụ giết bạn gái rồi tự sát tại Tp Thái Nguyên đêm 2.4. Ảnh IT

    Cùng ngày 1.4, tại Tp Ninh Bình cũng đã xảy ra một vụ nam thanh niên dùng vật sắc nhọn tấn công cô gái đến chết và tự sát. Nạn nhân tử vong là chị Trần Thị T. H. (25 tuổi) trú tại huyện Kim Sơn. Chị H. đang công tác tại một ngân hàng chi nhánh ở thành phố Tam Điệp, Ninh Bình. Đối tượng đâm chị H. là Phạm Văn N. (31 tuổi) người cùng huyện, làm lái xe tự do, đã được đưa đi cấp cứu. Được biết, chị H. và N. đã yêu nhau một thời gian nhưng đã chia tay.

    Tối 2.4, Tại tổ 4, phường Tân Thịnh, thành phố Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên.một cặp nam nữ được cho là người yêu của nhau đã xảy ra cãi vã trong phòng trọ. Sau đó, nam thanh niên nghi đã lấy dây thừng thắt cổ và dùng dao đâm bạn gái đến tử vong. Sau đó thanh niên này tiếp tục dùng dây thừng treo cổ tự tử trong phòng trọ. Được biết, cô gái sinh năm 2000 quê ở Sóc Sơn (Hà Nội), sinh viên của Đại học Thái Nguyên, cả 2 cùng thuê trọ trên địa bàn phường Tân Thịnh.

Chia sẻ trang này